Vào đoàn phim mới, Chương Nhược Nam luôn choáng vài ngày
 - 2026-08-30T142955.719.png)
Mỗi lần bước vào một đoàn phim mới, Chương Nhược Nam đều mất vài ngày đầu ở trạng thái hơi mụ mị. Cô tự thừa nhận điều đó: trong môi trường làm việc mới, cả cơ thể lẫn tâm lý của cô đều đang trong quá trình thích nghi với vai diễn. Với khán giả Việt vốn quen cô qua Ôn Dĩ Phàm trong “Khó Dỗ Dành”, đây là chi tiết khá bất ngờ - vì trên màn ảnh, cô luôn có vẻ như đã ở sẵn trong nhân vật từ khung hình đầu tiên.
Điều đáng nói là cô giữ nguyên thói quen ấy suốt nhiều năm, kể cả khi đã đóng hàng loạt phim. Thứ thay đổi nằm ở chỗ khác: khi đèn và máy quay hướng về phía cô, cô đã biểu đạt được tự nhiên và thật hơn trước. Về nhân vật và lời thoại, cô cũng bắt đầu có suy nghĩ của riêng mình.
Để hiểu vì sao đó là một bước tiến, phải nhìn lại lúc cô mới vào nghề. Trong bộ phim điện ảnh đầu tiên, cô có một cảnh rơi từ trên cao xuống. Lúc đó cô chưa biết diễn, lại phải khóc trước mặt rất nhiều người. Cô cố gắng mãi vẫn không khóc nổi. Cảnh đó quay suốt một đêm tới sáng. Cuối cùng, đạo diễn ngồi xuống cạnh cô, nói rất nhiều điều khiến cô đồng cảm và nhập được vào tình huống của nhân vật. Khi máy quay chạy lại, nước mắt cô rơi ngay.

Chương Nhược Nam tại phim trường
Giai đoạn đó với cô không dễ chịu. Cô kể lại khá thẳng: khi ấy cô coi diễn xuất là việc đáng tự hào, kinh nghiệm thì ít mà lại liều mạng muốn làm cho tốt; với một người tự trọng cao như cô, đó là quãng giằng co, tự hỏi liệu mình có hợp với nghề này không, liệu mình có năng khiếu không.
Cô cũng không né tránh cách khán giả từng nhìn mình. Trước khi thành diễn viên, cô làm người mẫu chụp ảnh cho các cửa hàng trên mạng, và cái nhãn đó theo cô nhiều năm. Cô nói đừng trách mọi người có ấn tượng cố định về mình, đổi ai cũng sẽ nghĩ vậy thôi: một cô gái nổi trên mạng thì đóng phim giỏi tới đâu được, chẳng qua ngoại hình khá. Rồi cô nói thêm: họ nói cũng không sai, diễn xuất thật sự là thứ phải mài từng bộ phim một.
Chính vì vậy mà thước đo cô đặt ra cho bản thân nghe rất khiêm tốn. Cô nói mình không quá mong khán giả thấy cô giỏi tới mức nào; chỉ cần nhận thức của họ về cô ở vai trò diễn viên thay đổi được đôi chút là đủ.
Còn cách cô tự thưởng sau mỗi lần đóng máy thì đúng chất một người trẻ. Cô tranh thủ đi công viên giải trí, chơi các trò mạo hiểm, hò hét cười đùa như hồi bé. Có lần cô kể đang ghép một bộ Lego hình lâu đài, nhưng bốn đêm quay liên tiếp khiến cô không còn tâm trí nào, đành gác lại - và định mang nó sang đoàn phim tiếp theo để ghép tiếp.
Nguồn tham khảo
- Trends Group
“Mỗi khoảnh khắc đẹp đều có một câu chuyện phía sau.”
ChikoBlog
.png)
.png)




-1.png)


.png)

 - 2026-09-01T112600.663.png)
 - 2026-09-01T113601.589.png)