Jang Ki-yong tự đề xuất ý tưởng chụp ảnh, và lý do phía sau
 - 2026-08-15T104538.068.png)
Thông thường, tạp chí đưa ra concept và diễn viên tới chụp. Với bộ ảnh trên Esquire Hàn Quốc, mọi thứ đi ngược lại: ý tưởng đến từ chính Jang Ki-yong, và anh có một lý do rất cụ thể.
Muốn cho khán giả thấy lại người mẫu Jang Ki-yong
Trong bài phỏng vấn đi kèm bộ ảnh, khi được hỏi có phải anh tự nghĩ ra concept, Jang Ki-yong xác nhận. Lý do anh đưa ra: đã khá lâu anh không đứng trên sàn diễn thời trang và nhiều năm qua chỉ tập trung cho việc diễn xuất. Anh nói việc tập trung ấy rất tốt, nhưng anh muốn lấy hình ảnh người mẫu Jang Ki-yong ra một lần nữa, nên chủ động đề xuất.
Concept là sa mạc Mông Cổ rộng lớn với cảm giác hoang sơ, thô mộc. Anh kể mình bắt gặp loạt hình ảnh đó trong lúc lướt mạng xã hội, đúng vào giai đoạn đang tìm kiếm thứ gì đó nguyên bản. Anh mô tả cảm giác chờ tới ngày chụp giống như một đứa trẻ đếm ngược tới buổi dã ngoại, phần vì đã lâu chưa làm việc lại với nhiếp ảnh gia Hong Jang-hyun.
Nói về kết quả, anh dùng đúng một câu: thấy như quay lại thành người mẫu Jang Ki-yong của tuổi hai mươi. Rồi anh đùa thêm rằng nếu hình ảnh trong ảnh là một vị tộc trưởng, thì đó hẳn là tộc trưởng của bộ tộc hươu cao cổ - con hươu đẹp nhất chạy trên thảo nguyên.
“Càng làm càng thấy khó”
Phần đáng chú ý hơn nằm ở đoạn anh nói về nghề.
Anh bắt đầu diễn xuất năm 24 tuổi. Theo lời anh, hồi đó vì không biết gì nên mọi thứ lại dễ, còn càng làm thì càng thấy khó. Kinh nghiệm càng nhiều, mỗi lần tới hiện trường anh càng căng thẳng, càng lo kết quả không ra được như mình hình dung.
Nhưng điều anh nói tiếp mới là điểm khiến đoạn này đáng đọc: anh mong nỗi bất an ấy đừng biến mất. Bởi nếu tới lúc không còn hồi hộp và diễn xuất trở nên quá dễ dàng, anh sợ mình sẽ rơi vào lối mòn. Anh nói muốn giữ tâm thế đó để diễn tới năm tám chín mươi tuổi.

Jang Ki-yong gần đây
Cũng trong bài phỏng vấn, anh trả lời câu hỏi vì sao thường chọn những vai khó thay vì các dự án dễ hơn. Câu trả lời không có gì cao siêu: đơn giản vì anh thấy quá trình thể hiện những vai đó sẽ vui. Anh gọi đó là thái độ với nghề diễn suốt những năm hai mươi tuổi của mình.
Người thích tưởng tượng từ nhỏ
Một chi tiết khác giải thích vì sao anh hợp với các vai giả tưởng.
Anh kể từ hồi tiểu học đã có thói quen tưởng tượng đủ thứ: hôm nay cô giáo sẽ cầm phấn bằng tay trái hay tay phải, hôm qua cô hắt hơi thì hôm nay có hắt hơi đúng vào lúc này không. Chính thói quen đó khiến anh thấy thoải mái khi diễn những tình huống không có thật.
Nhìn lại khoảng mười năm hoạt động dày đặc, anh nói đó là khoảng thời gian may mắn, và chính nó tạo nên anh của hiện tại.
Nguồn tham khảo:
- Esquire Hàn Quốc
“Mỗi khoảnh khắc đẹp đều có một câu chuyện phía sau.”
ChikoBlog
.png)
.png)




-1.png)


.png)

 - 2026-09-01T112600.663.png)
 - 2026-09-01T113601.589.png)