Cuốn sổ tay ở góc phim trường: cách Triệu Lệ Dĩnh tự học diễn xuất suốt bảy năm đóng vai quần chúng
 (51)-1.png)
Trước khi trở thành nữ diễn viên nắm trong tay ba giải thưởng truyền hình lớn nhất Trung Quốc, Triệu Lệ Dĩnh có bảy năm chỉ đóng vai quần chúng. Trong bảy năm đó, cô không có tiền thuê thầy dạy diễn xuất - và cách cô tự học là một chi tiết ít được nhắc đến.

Triệu Lệ Dĩnh trong sự kiện gần đây
Học bằng cách quan sát và chép lại
Theo các bản tin tổng hợp về giai đoạn đầu sự nghiệp của cô, mỗi lần chờ đến lượt quay, thay vì nghỉ ngơi, Triệu Lệ Dĩnh thường ngồi nép ở một góc phim trường để quan sát các diễn viên đi trước diễn.
Cô ghi lại những gì quan sát được vào một cuốn sổ - từ cách đọc thoại đến cách xử lý cảm xúc trong từng phân cảnh. Không có ai dạy, cô tự đúc kết và luyện dần theo cách đó.
Điều đáng nói là trong số những người cùng đóng vai quần chúng thời điểm ấy, nhiều người đã bỏ nghề vì không nhìn thấy hy vọng. Cô là một trong số ít trụ lại đến cùng. (chi tiết này đến từ các bài tổng hợp về sự nghiệp của nữ diễn viên, không phải từ phỏng vấn trực tiếp)
Câu nói về cơ hội
Trong một cuộc phỏng vấn sau này, khi nhắc lại quãng thời gian đó, cô nói một câu được nhiều người chia sẻ lại: đừng để cô nắm được cơ hội, bởi một khi đã nắm được, cô nhất định sẽ giữ chặt bằng mọi giá.
Câu nói này phản ánh đúng cách cô làm việc trong nhiều năm sau đó. Khi có vai chính đầu tiên, cô không xem đó là điểm đến mà là điểm bắt đầu.
Bối cảnh: bảy năm và những rào cản
Con đường của Triệu Lệ Dĩnh khác hẳn nhiều đồng nghiệp cùng thế hệ. Cô sinh năm 1987 tại Lang Phường, tỉnh Hà Bắc, tốt nghiệp trường trung cấp chuyên nghiệp với chuyên ngành quản lý hàng không - không qua trường lớp đào tạo diễn xuất chính quy.
Cô bước vào nghề năm 2006 sau khi thắng giải một cuộc thi tuyển chọn diễn viên. Nhưng phải đến năm 2013, với vai chính trong “Lục Trinh Truyền Kỳ”, tên tuổi cô mới thực sự được chú ý. Bảy năm ở giữa là quãng thời gian đóng những vai nhỏ, thường xuyên đối mặt với đánh giá tiêu cực.
Theo các bản tin, cô từng bị nhận xét là gương mặt tròn nên không hợp đóng vai chính - một định kiến theo cô nhiều năm. Có thời điểm cô còn bị chê trực diện về diễn xuất ngay trên phim trường.

Gương mặt tròn của “Dĩnh tỷ”
Nhưng nhìn lại, chính bảy năm đó tạo nên nền tảng. Từ “Lục Trinh Truyền Kỳ” đến “Hoa Thiên Cốt”, “Sở Kiều Truyện”, “Minh Lan Truyện”, rồi bước sang đề tài hiện thực với “Gió Thổi Bán Hạ” - cô dần chuyển từ nhãn diễn viên thần tượng sang diễn viên thực lực, và trở thành nữ diễn viên đầu tiên của thế hệ sinh sau 1985 giành giải Phi Thiên.
Với những người mới vào nghề, câu chuyện cuốn sổ tay ở góc phim trường có lẽ là bài học thực tế hơn nhiều so với bất kỳ lời khuyên nào.
Nguồn tham khảo:
- Sina Entertainment
- Wikipedia
- Sohu
“Mỗi khoảnh khắc đẹp đều có một câu chuyện phía sau.”
ChikoBlog
.png)
.png)




-1.png)


.png)

 - 2026-09-01T112600.663.png)
 - 2026-09-01T113601.589.png)